Cần đối đầu với những ảnh hưởng đó không chỉ thông qua việc chống trả- mà có lẽ cả bằng “vạch mặt” (đây là dùng một từ đã cũ) những kẻ trục lợi từ các thị trường bị giam hãm, và cả bằng cách xem xét kỹ và đả kích các lập luận trí tuệ của họ. Kinh tế học đã có truyền thống lâu đời về định hướng phê phán đó, ít nhất là từ bản thân Adam Smith, người đã vạch mặt các thủ phạm đồng thời vạch trần những lập luận của họ vin cớ lợi ích xã hội để ngăn cấm cạnh tranh. Smith lập luận rằng những giới đặc quyền có khả năng thắng lợi vì họ có “hiểu biết tốt hơn về lợi ích của bản thân họ” (chứ không phải là “họ có hiểu biết về lợi ích công cộng”). Adam Smith đã viết:
“Tuy nhiên, lợi ích của các nhà kinh doanh trong bất cứ ngành thương nghiệp hoặc chế tạo nào luôn luôn khác và thậm chí trái ngược với lợi ích của công chúng trên một số mặt nào đố. Các nhà kinh doanh luôn luôn có quyền lọi trong việc mở rộng thị trường và thu hẹp cạnh tranh. Nhiều khi mỏ rộng thị trường có thể là tương đối phù hợp với lợi ích của công chúng, nhưng thu hẹp cạnh tranh thì luôn luôn đi ngược lại lợi ích của công chúng và chỉ khiến cho các doanh nhân cố thể tăng lợi nhuận nhiều hơn mức lợi nhuận tự nhiên của họ và, vì lọi ích riêng của mình, áp đặt một thứ thuế vô lý lên các công dân. Việc đề nghị bặt cứ luật lệ, quy định mới nào về thương mại thuộc loại này cần phải luôn luôn được lắng nghe một cách rất thận trọng vả không bao giờ nền được thông qua trước khi xem xét kỹ càng trong một thời gian dài không những với sự chăm chú tỷ mỉ nhất mà cỏn với sự nghi ngờ lớn nhất”
Nếu cho phép và thúc đẩy tranh luận công khai thì không có lý do gì các giới đặc quyền lại glành được thắng lợi. Lập luận nổi tiếng của Pareto đã minh hoạ một nghìn người bị tồn thất nhẹ về lọi ích do chính sách nuôi béo lợi ích của một nhà kinh doanh, nhưng khi người ta đã thấy rõ tình hình thì không phải không có khả năng một đa số sẽ chống lại những lập luận đặc biệt đó. Đây là một lĩnh vực lý tưởng để có thêm nhiều cuộc thảo luận công cộng về các ý kiến khẳng định và phản bác của các bên khác nhau, và trong cuộc thử thách của nền dân chủ cởi mở, lợi ích công cộng có thể có triển vọng tốt đẹp để chiến thắng luận điệu ngang bướng của nhóm nhỏ các giới đặc quyền. Cũng giống như ở nhiều bình diện khác đã được bàn đến trong cuốn sách này, phương thuốc chữa chạy là cần có thêm quyền tự do hơn nữa- gồm cả thảo luận công cộng và các quyết định chính trị có sự tham gia của công chúng. Một lần nữa, một loại quyền (trong trường hợp này đó là tự do chính trị) có thể được coi như đã góp phần vào việc đạt được các loại quyền tự do khác (đạc biệt là sự cởi mở về kinh tế).









