Pages

Subscribe:

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Mục đích và phương tiện của sự phát triển

Trước hết, tôi xin phân biệt rõ giữa hai thái độ chung đối với quá trình phát triển có thể thấy cả trong phân tích kinh tế chuyên nghiệp và cả trong các cuộc thảo luận và tranh luận cộng khai.

sự phát triển


Một quan điểm coi phát triển là một quá trình “quyết liệt”, có nhiều “máu, mồ hôi và nước mắt”- một thế giới trong đó sự sáng suốt đòi hỏi sự cứng rắn, và đặc biệt đòi hỏi phải sao lãng một cách có tính toán các mối quan tâm được coi là “ngu ngốc” (cho dù các nhà phê bình rất lễ phép nên không dùng từ ngữ đó). Tuỳ theo loại thuốc độc được tác giả ưa thích là gì, những cám dỗ cần chống lại có thể bao gồm các mạng lưới an toàn xã hội bảo vệ những người rất nghèo, cung cấp các dịch vụ xã hội cho người dân nói chung, xạ rời những quy định nghiêm khắc của thể chế đối với những đau khổ được nhận diện, và chủ trương cung cấp “quá sớm” các quyền chính trị và dân sự và loại “hàng xa xỉ” là dân chủ. Người ta đã lập luận với thái độ nghiêm khắc rằng những điều đó có thể hỗ trợ sau này, khi quá trình phát triển đã đưa lại đủ kết quả: điều cần thiết ở đây vào lúc này là “cứng rắn và kỷ luật”. Những học thuyết khác nhau tán thành quan điểm chung này đã bất đồng nhau về những lĩnh vực mềm yếu cụ thể đặc biệt nên tránh, đi từ mềm yếu về tài chính đến lỏng lẻo về chính trị, từ chi tiêu xã hội phong phú đến cứu trợ nghèo khổ một cách ân cần.

Thái độ cứng rắn đó trái ngược với một quan điểm khác coi phát triển chủ yếu là một quá trình “hữu nghị”. Tuỳ theo từng phiên bản cụ thể của thái độ này, tính hữu nghị của quá trình này được coi là đã thể hiện qua những điều như những sự trao đổi cùng có lợi (mà AdamSmith đã nói đến một cách hùng hổn), sự hoạt đông của các mạng lưới an toàn xã hội, các quyền tự do dân chủ, hoặc phát triển xã hội hoac sự phối hợp nào đó của các hoạt động hỗ trợ trôn…

Từ khóa tìm kiếm nhiều: kinh te my, kinh tế nhật bản

0 nhận xét:

Đăng nhận xét