Vai trò trung tâm của các quyền tự do cá nhân trong quá trình phát triển khiến cho việc xem xét các nhân tố quyết định của nó trở nên đặc biệt quan trọng. Cần chú ý nhiều đến các ảnh hưởng xã hội, kể cả các hành động của nhà nước, đã góp phần quyết định tính chất và phạm vi của các quyền tự do cá nhân. Các sắp xếp xã hội có thể có ý nghĩa quan trọng quyết định trong việc đạt được và mở rộng quyền tự do của cá nhân. Một mặt, các quyền tự do cá nhân chịu ảnh hưởng của việc xã hội bảo vệ các quyền tự do, sự bao dung và khả năng trao đổi và giao dịch. Mặt khác, chúng cũng chịu ảnh hưởng của sự ủng hộ thiết yếu của công chúng trong việc cung cấp các dịch vụ đó (như chăm sóc y tế cơ bản hoặc giáo dục cơ bản), cổ ý nghĩa hết sức quan trọng cho sự hình thành và sử dụng các năng lực con người. Cần chú ý đến cả hai loại nhân tố quyết định của quyền tự do cá nhân.
Trong bối cảnh này, sự tương phản giữa Ấn Độ và Trung Quốc có ý nghĩa quan trọng nhất định, mang tính minh hoạ. Cho đến nay, các chính phủ Trung Quốc và Ấn Độ đã cố gắng trong một thời gian (Trung Quốc từ năm 1979 và Ấn Độ từ năm 1991) để tiến tới một nền kinh tế mở cửa hơn, hoạt động tích cực trên tầm quốc tế và hướng vê thị trường. Những cố gắng của An Độ đã từng bước thu được một số thành công, nhưng không có được những kết quả ổ ạt mà Trung Quốc đã đạt được. Một nhân tố quan trọng trong sự tương phản ấy là xã hội Trung Quốc đã vượt xa Ấn Độ về tính sẵn sàng của xã hội để có thể vận dụng nền kinh tế thị trường. Trước cải cách, Trung Quốc hết sức nghi ngờ thị trường, nhưng lại không có thái độ hoài nghi đối với giáo dục cơ bản và chăm sóc y tế phổ cập. Khi Trung Quốc chuyển sang thị trường hoá năm 1979, họ đã có một tỷ lệ cao những người có học, đặc biệt là trong thanh niên, do có những trường học tốt ở hầu khắp các vùng của đất nước, về mặt giáo dục cơ bản, Trung Quốc không kém xa Hàn Quốc hoặc Đài Loan, nơi mà dân số có học vấn cao đã đóng vai trò to lớn trong việc nắm bắt các cơ hội kinh tế được tạo ra bởi một chế độ thị trường mang tính hỗ trờ. Trái lại, khi chuyển sang thị trường hoá năm 1991, Ấn Độ có tới một nửa dân số trưởng thành bán mù chữ, và cho đến nay tình hình cũng không được cải thiện nhiều.
Đọc thêm tại : http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/2015/06/cac-moi-quan-he-voi-nhau-va-bo-sung-cho.html
Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015
Các khía cạnh khác nhau giữa Trung Quốc và Ấn Độ
Nhãn:
Tìm hiểu kinh tế
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




0 nhận xét:
Đăng nhận xét