Pages

Subscribe:

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Lẫn lộn giữa so sánh phúc lợi với so sánh thu nhập thực.

         Như đã đề cập trong những bài trước đây đây, khó khăn này phát sinh ngay cả khi mọi người đều có hàm số yêu cầu giống nhau. Khó khăn này tăng lên khi hàm số yêu cầu lại khác nhau, và trong trường hợp đó ngay những so sánh về tính hữu ích trên cơ sở hàng hoá cũng còn phải bàn bạc lại.        Không có gì trong phương pháp luận về phân tích nhu cầu, kể cả học thuyết về sự ưa thích được biểu lộ, khiến chúng ta có thể tiến hành so sánh giữa các cá nhân về mặt hữu ích hoặc phúc lợi qua việc quan sát các hàng hoá được sở hữu, và do đó, qua các so sánh về thu nhập thực.


        Trên thực tế, do tính đa dạng của con người có liên quan đến những nhân tố như tuổi, giới tính, tài năng bẩm sinh, tật nguyền và bệnh tật, các hàng hoá được sở hữu chỉ nói được rất ít về tính chất cuộc sống của các con người đó. Do đó, thu nhập thực là một chỉ dẫn khá nghèo nàn về những cấu thành quan trọng của hạnh phúc và chất lượng cuộc sống mà nhân dân có lý do để trân trọng. Nói chung hơn, trong việc so sánh hạnh phúc hoặc chất lượng sống của từng cá nhân thì tất yếu phải có những phán xét có tính đánh giá.

 thu nhập thực.


        Hơn nữa, bất cứ ai coi trọng sự xem xét công cộng phải có nghĩa vụ nêu rõ rằng một phán xét đang được tiến hành qua sử dụng thu nhập thực nhằm mục đích đó, và cũng nêu rõ rằng các trọng lượng được ngụ ý sử dụng cần phải được xem xét để đánh giá. Trong bối cảnh đó, bản thân việc sử dụng các gói hàng hoá để đánh giá hữu ích, hạnh phúc dựa trên giá cả thị trường đã gây ra một cảm tưởng sai- ít nhất là đối với một số người- cho rằng một sự cân đo vận hành có sẩn và dã được lựa chọn trước để đánh giá là một sự hạn chế chứ không phải là một tài sản có. Nếu công chúng xem xét trên cơ sở nắm được thông tin là nhân tố trung tâm của một sự đánh giá xã hội như vậy (và tôi tin là nên làm như vậy), cần phải làm cho các giá trị ngụ ý trở nên rõ ràng hơn, chứ không phải là được che giấu không để người ta xem xét với lý do giả tạo rằng chúng là một bộ phận của một hệ cân đo “có sẩn” mà xã hội có thể sử dụng ngay và không cần phải làm gì thêm.
         Vì nhiều nhà kinh tế học rất ưa thích một sự đánh giá dựa trên giá cả thị trường, điều cũng quan trọng là nên vạch ra rằng mọi biến số khác với các hàng hoá được sở hữu (các vấn đề quan trọng như tử vong, bệnh tật, giáo dục, các quyền tự do và các quyền được công nhận) mặc nhiên có một trọng lượng trực tiếp bằng không trong các đánh giá chỉ dựa trên đề cập về thu nhập thực. Chúng chỉ có một trọng lượng gián tiếp nào đó nếu- và chỉ trong phạm vi đó chúng mở rộng thêm các thu nhập thực và việc có hàng hoá. Phải trả giá cao về việc lẫn lộn giữa so sánh phúc lợi với so sánh thu nhập thực.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét