Quá trình được dẫn dắt bởi sự hỗ trợ không chờ đợi có những mức tăng trưởng cao về thu nhập thực tế tính theo đầu người. Nó vận hành thông qua việc đặt ưu tiên cho các dịch vụ xã hội (đặc biệt là y tế và giáo dục cơ bản) có tác dụng giảm tử vong và tăng chất lượng cuộc sống. Một số thí dụ về mối quan hệ này được trình bày GNP theo đầu người và tuổi thọ của 6 nước (Trung Quốc, Sri Lanka, Namibia, Braxin, Nam Phi và Ga Bông) và một bang 30 triệu dân của Ấn Độ (Kerala). Mặc dù có mức thu nhập thấp hơn rất nhiều, song người dân Kerala, Trang Quốc hoặc Sri Lanka có tuổi thọ cao hơn nhiều so với người dân của các nước giàu hơn nhiều là Braxin. Nam Phi và Namibia, chưa kể đến Ga Bông. Thậm chí chiều hướng của sự bất bình đẳng cũng ngược lại khi ta so sánh Kerala, Trung Quốc, Sri Lanka với Braxin, Nam Phi, Namibia và Ga Bông. Vì những sự khác nhau về tuổi thọ liên quan với các cơ hội xã hội là nhân tố trung tâm của sự phát triển (kể cả các chính sách dịch tễ, châm sóc y tế, cơ sở giáo dục V.V.), quan điểm coi thu nhập là trung tâm cần phải được bổ sung thêm để có được một sự hiểu biết đầy đủ hơn về quá trình phát triển. Những sự tương phản này liên quan chặt chẽ đến chính sách và làm nổi bật tầm quan trọng của quá trình được dẫn dắt bởi sự hỗ trợ.
Người ta có thể ngạc nhiên về khả năng tài trợ cho các quá trình được dẫn dắt bởi sự hỗ trợ ở các nước nghèo, vì một điều chắc chắn là cần phải có nguồn lực để phát triển các dịch vụ công, kể cả y tế và giáo dục. Trên thực tế, nhu cầu về nguồn lực thưởng được nêu ra như một lập luân để trì hoãn các đầu tư quan trọng về xã hội cho đến khi đất nước trở nên giàu hơn. Và người ta tiếp tục đặt câu hòi liệu các nước nghèo sẽ tìm các phương tiện để “hỗ trợ” các dịch vụ ấy ở đâu? Đây đúng là một câu hởi hay, nhưng cũng cổ một câu trả lởi hay cho nó trong kinh tế học về chi phí tương đối. Khả năng đứng vững của quá trình được dẫn dắt bởi sự hỗ trợ này tùy thuộc vào chỗ các dịch vụ xã hội liên quan (như chăm sóc y tế và giáo dục cơ bản) lại sử dụng rất nhiều lao động, và do đó tương đối ít tốn kém đối với các nền kinh tế nghèo và có tiền lương thấp. Một nền kinh tế nghèo có thể có ít tiền hơn để chi tiêu cho y tế và giáo dục, nhưng cũng cần ít tiền hơn để cung cấp các dịch vụ tương tự, tốn kém hơn nhiều ở các nước giàu hơn. Giá cả và chi phí tương đối là những thông số quan tương để quyết định liệu một nước có thể cung cấp được các dịch vụ ấy hay không. Với một cam kết xã hội phù hợp, việc cần chú ý đến sự khác nhau về chi phí tương đối là điều đặc biệt quan trọng đối với các dịch vụ xã hội về y tế và giáo dục.
Đọc thêm tại : http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/2015/06/su-tuong-phan-giua-nen-kinh-te-tang.html




0 nhận xét:
Đăng nhận xét