Thủ tục về sự tính toán dựa trên lựa chọn có một số ưu điểm chung và cũng có một số nhược điểm. Trong bối cảnh của cách tính toán hữu ích, nhược điểm lớn của cách làm trên là không dẫn ngay đến nhung so sánh giữa cúc cá nhân vì nó táp trung vào từng lựa chọn cá nhân riêng biệt. Cách làm đó rõ ràng không phù hợp với chủ nghĩa hữu ích vì nó không thể thích nghi được với xếp hạng theo tổng số là điều đòi hỏi so sánh giữa các cá nhân. Trên thực tế, quan điểm hữu ích dựa trên lựa chọn chủ yếu được sử dụng trong bối cảnh các cách tiếp cận chỉ chủ trương chủ nghĩa phúc lợi và chủ nghĩa hậu quả. Nó là một loại cách tiếp cân dựa trên hữu ích mà không phải thực sự là chủ nghĩa hữu ích.
Người ta có thể tranh luận về những ưu điểm của cách tiếp cận hữu ích, nhưng nó chứa đựng một số ý sâu sắc, đặc biệt là:
1) Tầm quan trọng của việc tính đến kết quả của các biện pháp sắp xếp xã hội khi xem xét các biện pháp sắp xếp đó (việc nhạy cảm đối với hậu quả có thể rất đúng, tuy rằng chủ nghĩa hậu quả đầy đủ thì dường như là cực đoan).
2) Cần chú ý đến hạnh phúc của những người liên quan khi phán xét những biện pháp sắp xếp xã hội và kết quả của chúng (quan tâm đến hạnh phúc của nhân dân là điều rõ ràng hấp dẫn dù chúng ta không đồng ý với việc đặt tiêu điểm vào ích lợi theo cách tính phân, tính mét để đánh giá hạnh phúc).
Người ta có thể tranh luận về những ưu điểm của cách tiếp cận hữu ích, nhưng nó chứa đựng một số ý sâu sắc, đặc biệt là:
1) Tầm quan trọng của việc tính đến kết quả của các biện pháp sắp xếp xã hội khi xem xét các biện pháp sắp xếp đó (việc nhạy cảm đối với hậu quả có thể rất đúng, tuy rằng chủ nghĩa hậu quả đầy đủ thì dường như là cực đoan).
2) Cần chú ý đến hạnh phúc của những người liên quan khi phán xét những biện pháp sắp xếp xã hội và kết quả của chúng (quan tâm đến hạnh phúc của nhân dân là điều rõ ràng hấp dẫn dù chúng ta không đồng ý với việc đặt tiêu điểm vào ích lợi theo cách tính phân, tính mét để đánh giá hạnh phúc).
Để minh họa tính liên quan của các kết quả, chúng ta hãy xem xét thực tế là nhiều biện pháp sắp xếp xã hội được chủ trương vì tính hấp dẫn của những đặc điểm tạo dựng của nó, mà không tính đến những kết quả, hậu quả của nó. Hãy lấy quyền tài sản làm thí dụ. Một số người cho rằng quyền đó có tính tạo dựng sự độc lập của cá nhân và họ yêu cầu không được hạn chế quyền sở hữu, thừa kế và sử dụng tài sản, thậm chí bác bỏ cả ý tưởng đánh thuế tài sản hoặc thu nhập. Những người khác, ở phía đối lập của ranh giới chính trị, lại ghét ý tưởng về bất bình đẳng sở hữu – một số người sở hữu rất nhiều, một số khác chỉ có rất ít – và họ đã tiếp tục yêu cầu xoá bỏ tài sản riêng.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét