Pages

Subscribe:

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Khi chủ nghĩa phúc lợi được kết hợp với chủ nghĩa hậu quả

         Phần cấu thành thứ hai là “chù nghĩa phúc lợi”. Chủ nghĩa phúc lợi bó hẹp những phán xét tình hình vào các dịch vụ, cơ sỏ phục vụ ở các nước (mà không chú ý trực tiếp đến những điều như thực thi hoặc vi phạm các quyền, các nghĩa vụ V.V.). Khi chủ nghĩa phúc lợi được kết hợp với chủ nghĩa hậu quả thì tạo ra đòi hỏi là mọi sự lựa chọn cần phải được phán xét qua những ích lợi mà nó đem lại. Thí dụ, bất cứ hành động nào đều được phán xét qua tình hình hậu quả (do chủ nghĩa hậu quả) và tình hình hậu quả đó lại được phán xét quạ những dịch vụ, cơ sở phục vụ ở thực trạng đó (do Chủ nghĩa phúc lợi).
          Phần cấu thành thứ ba là “xếp hạng theo tổng số” đòi hỏi các hữu ích của các con người khác nhau cần phải tổng cộng để thấy ưu .điểm tổng thể của chúng, mà không chú ý đến việc phần phối tổng số đó cho các cá nhân (nghĩa là, tổng số hữu ích được tối đa hoá bất kể mức độ bất bình đẳng trong sự phân phối của chúng). Gộp cả ba phần cấu thành đó tạo ra công thức hữu ích cổ điển là phán xét mọi lựa chọn bằng tổng số các hữu ích do sự lựa chọn đó tạo ra.

chủ nghĩa phúc lợi

         Theo quan điểm hữu ích này, bất công là một sự mất mát tổng thế các hữu ích so với những gì đáng ra có thể đạt được. Theo quan điểm này, một xã hội không công bằng là xã hội trong đó nhân dân nói chung kém hạnh phúc so với mức cần có hạnh phúc của họ. Một số hình thức hiện đại của chủ nghĩa hữu ích đã gạt bỏ việc tập trung vào hạnh phúc hoặc sung sướng. Một biến thể đó định nghĩa hữu ích là thoả mãn được sự mong muốn. Nó cho rằng điều có liên quan là sức mạnh của lòng mong muốn đang được thỏa mãn, chứ không phải là cường độ hạnh phúc được tạo ra.
          Vì hạnh phúc và lòng mong muốn là rất khó có thể đo đạc, hữu ích nhiều khi được định nghĩa trong phân tích kinh tế hiện đại là một sự thể hiện bằng con số về những lựa chọn của con người có thể quan sát được, không cần chứ ý đến một số vấn đề kỹ thuật của sự thể hiện. Công thức cơ bản là: nếu một người chọn một giải pháp X thay thế cho một giải pháp y, khi đó, và chỉ khi đó, con người đó mới có nhiều hữu ích từ X hơn là từ y. Việc đo đạc. sự hữu ích phải theo quy tắc đó, trong số nhiều quy tắc khác, và trong khuôn khổ đó nói rằng một người thu được nhiều ích lợi từ X hơn là y thật không khác gì với việc nói rằng người đó sẽ chọn X nếu được chọn giữa hai cái.



Đọc thêm tại:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét