Nhiều khi các khó khăn này đã bị lãng quên trong cái được coi là so sánh về hữu ích dựa trên hành vi lựa chọn, nhưng ồ mức độ tốt nhất thì hành vi lựa chọn đó chỉ là so sánh “thu nhập thực” mà thôi, hoặc là cơ sở hàng hoá của hữu ích. Thậm chí các so sánh thu nhập cũng không phải là dễ khi những con người khác nhau có những hàm số yêu cầu riêng, và điều này hạn chế cơ sở hợp lý của các so sánh đó (thậm chí cả cơ sở hàng hoá của hữu ích, chưa nói gì đến bản thân các hữu ích đó).
Việc coi các so sánh thu nhập thực là các so sánh hữu ích nói chung và phổ biến đã chứa đựng những hạn chế nghiêm trọng, một phần do tính hoàn toàn độc đoán (ngay cả khi hàm số yêu cầu của những người khác nhau lại ăn khớp với nhau) của việc giả định rằng gói hàng hoá tương tự phải cung cấp mức hữu ích tương tự cho những người khác nhau, và cũng do những khó khăn của việc làm chỉ dẫn cho cơ sở hàng hoá của hữu ích, hạnh phúc (khi các hàm số yêu cầu lại khác nhau).
Ở cấp đô thực tiễn, có lẽ khó khăn lớn nhất trong cách tiếp cận về thu nhập thực đối với hạnh phúc là tính đa dạng của con ngưòi. Khác nhau về tuổi, giới tính, tài năng đặc biệt, tàn tật, dễ bị ốm đau v.v. có thể làm cho hai người khác nhau có những cơ hội khá khác nhau về chất lượng cuộc sống ngay khi họ cùng chia sẻ một gói hàrig hoá giống nhau. Sự đa dạng của con người là một trong các khó khăn làm hạn chế tính có ích của các so sánh thu nhập thực để phán xét các lợi ích của từng con người khác nhau. Trong đoạn sau tôi sẽ nói ngắn về những khó khăn khác nhau trước Ịchi nêu cách tiếp cận khác về so sánh lợi ích giữa các con người.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét