Tôi xin bắt đầu bằng một truyện ngụ ngôn. Bà Annapurna cần người dọn khu vườn từ lâu không được chăm sóc. Ba người lao động thất nghiệp- Dinu, Bishanno và Rogini- đểu muốn được làm việc đó. Bà có thể thuê bất cứ người nào trong ba người đó, nhưng công việc này không thể chia nhỏ ra được và bà không thể phân công việc đó cho cả ba người. Bất cứ người nào cũng sẽ làm tròn công việc đó với số tiền công tương tự. Nhưng vốn là người suy tư, bà suy nghĩ xem liệu nên thuê người nào.
Bà có cảm tưởng rằng tuy cả ba đều nghèo nhưng Dinu là người nghèo nhất; mọi người đều đồng ý về điều đó. Và điều đó đã làm cho bà Annapurna thiên về thuê Dinu. (Bà tự đặt câu hỏi “Có gì có thể quan trọng hơn là giúp đỡ người nghèo nhất?”).
Tuy nhiên, bà cũng biết rằng Bishanno gần đây mới trở nên nghèo và có tâm lý rất đau buồn về tình hình nghèo khổ của mình. Trái lại, Dinu và Rogini đã có kinh nghiệm về nghèo khổ và quen với nghèo khổ rồi. Mọi người đều đồng ý rằng Bishanno là người buồn khổ nhất trong số ba người và chắc chắn sẽ sung sướng hơn hai người kia nếu được thuê. Điều này khiến Annapurna thiên về ý kiến giao việc dọn vườn cho Bishanno. (Bà tự nói với mình, “Xoá bỏ sự đau khổ chắc chắn phải là ưu tiên số một”).
Người tá cũng kể cho bà rằng cô Rogini bị một căn bệnh mãn tính mà cô chịu đựng một cách khắc kỷ và có thể dùng tiền thuê để chữa khỏi bệnh khủng khiếp đó. Không ai phủ nhân rằng Rogini chắc chắn là nghèo nhưng ít nghèo hơn hai người kia và không phải là người thiếu hanh phúc nhất vì cô ta chịu đựng sự đau khổ của mình mội cách khá vui vẻ, cô ta đã quen với sự mất mát, tước đoạt trong suốt cuộc đời mình (cô xuất thân từ một gia đình nghèo và được dạy dỗ để chấp nhận niềm tin chung cho rằng là một phụ nữ trẻ cô ta không nên than phiền hoặc có nhiều tham vọng). Annapuma suy nghĩ liệu giao công việc cho Rogini thì có sai không. (Bà cho rằng “Đó sẽ là điều quan trọng nhất đối với chất lượng cuộc sống và tự do đối với bệnh tật”)




0 nhận xét:
Đăng nhận xét