Chúng ta sẽ thấy một cân bằng rất khác biệt về những bất lợi nếu xem xét tình trạng thiếu dinh dưỡng lan tràn ở Ấn Độ so với châu Phi. Số liệu về thiếu dinh dưỡng tổng thể ở Ấn Độ cao hơn rất nhiều so với mức trung bình ở vùng cận Sahara mặc dù Ấn Độ “tự túc” được về lương thực còn vùng cận Sahara lại không tự túc được về lương thực. Sự tự túc của Ấn Độ dựa trên việc đáp ứng đủ nhu cầu của thị trường, một điều có thể dễ dàng đạt được trong những năm bình thường bằng lượng lương thực sản xuất ở trong nước. Nhưng nhu cầu thị trường (dựa vào sức mua) phản ánh không đầy đủ nhu cầu về lương thực. Tình trạng thiếu dinh dưỡng thực tế ở Ấn Độ dường như caohơn vùng cận Sahara thuộc châu Phi.
Xét theo tiêu chuẩn thông thường về sự chậm tăng cân so với độ tuổi thì tỷ lệ trẻ em thiếu dinh dưỡng ở châu Phi là từ 20 đến 40% còn ở Ấn Đô từ 40 đến 60%. Dưòng như có khoảng 50% trẻ em Ấn Độ bị thiếu dinh dưỡng trầm trọng. Trong khi người dân Ấn Độ sống lâu hơn người dân vùng cận Sahara thuộc châuPhi, và có độ tuổi tử vong trung vị cao hơn rất nhiều so với người châu Phi, nhưng ở Ẩn Độ, số trẻ em thiếu dinh dưỡng lại nhiều hơn òvùng cận Sahara thuộc chậu Phi, nhiều hơn không những theo số liệu tuyệt đối mà cả theo tỷ lệ phần trăm trong toàn bộ trẻ em. Nếu cộng thêm tình trạng chết yểu do sự phân biệt nam nữ, một vấn đề khá lớn ở Ấn Độ mà ở vùng cận Sahara thuộc chậu Phi không có nhiều như thế, thì chúng ta sẽ thấy bức tranh của Ấn Độ càng kém thuận lợi hơn rất nhiều so với châu Phi.
Có những vấn đề chính sách quan trọng liên quan đến bản chất và tính phức tạp của các mậu hình khốn khó tại hai vùng nghèo khổ gay gắt nhất trên thế giới. Ưu thế của Ấn Độ so với vùng cận Sahara thuộc châu Phi về mặt tồn vong có liên quan đến một loạt các yếu tố đã làm cho người châu Phi dễ bị chết non. Từ ngày giành được độc lập, Ấn Độ tương đối không có nạn chết đói, và tình hình chiến tranh liên miên, quy mô lớn đã luôn luôn tàn phá nhiều nước châu Phi. Dịch vụ y tế ở Ấn Độ còn chưa đầy đủ nhưng ít chịu sức ép áp đảo của những rối ren về chính trị và quân sự. Hơn nữa, nhiều nước thuộc vùng cận Sahara của châu Phi đã phải nếm trải tình hình suy thoái kinh tế cụ thể – một phần do chiến tranh, rối ren và lận xộn về chính trị – và điều đó làm cho họ rất khó có thể cải thiện được mức sống. Một sự đánh giá có tính so sánh những thành tựu và thất bại của hai khu vực cần phải lưu ý đến các khía cạnh ấy và các khía cạnh khác trong sự phát triển của mỗi khu vực.
Người ta cũng phải tính đến một điểm chung giữa Ấn Độ và vùng cận Sahara của châu Phi là nạn mù chữ dai dẳng, một đặc điểm, cũng giống như tình trạng chết non, khiến cho Nam Á và vùng cận Sahara của châu Phi khác hẳn phần lớn các vùng còn lại của thế giới. Tỷ lệ biết chữ ở hai vùng rất giống nhau. Tại Ấn Độ và vùng cận Sahara thuộc châu Phi, cứ hai người ở tuổi trưởng thành thì có một người mù chữ.
Tất nhiên, ba đặc điểm tập trung của tình trạng mất mát năng lực cơ bản mà tôi đã tập trung so sánh và tương phản, đối chiếu giữa Ân Độ và vùng cận Sahara thuộc châu Phi (chết non, thiếu dinh dưỡng và mù chữ) tất nhiên không nêu ra được một bức tranh toàn diện về nghèo nàn năng lực tại các nơi đó, nhưng đã làm sáng tỏ một số thất bại nổi bật và một số vấn đề chính sách quan trọng đòi hỏi phải được chú ý ngay. Tôi cũng đã không cố gắng xây dựng một sự cân đo “tổng thể” về tình trạng bị tước đoạt dựa vào “sự cân đo” các mặt khác nhau của việc bị tước đoạt năng lực. Một tồng thể được xây dựng có thể thường ít lý thú cho sự phân tích chính sách hơn so với mẫu hình thiết yếu của những hoạt động và kết quả đa dạng.
Đọc thêm tại:
- http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/
- http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/2015/04/ac-iem-kinh-te-nhat-ban-thoi-ki-phong.html
- http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/2015/06/su-bien-ong-cua-nen-kinh-te-mi.html




0 nhận xét:
Đăng nhận xét