Học thuyết về ưu tiên chính trị có tính độc lập với hậu quả đã tỏ ra khá lãnh đạm đối với những quyền tự do thiết yếu mà cuối cùng người ta có hoặc không có. Chúng ta khó có thể đồng ý chấp nhận các quy tắc thủ tục đom giản bất chấp cắc hậu quả- không kể các hậu quả đó đáng sợ và hoàn toàn không thể chấp nhận được như thế nào đối với đời sống của nhân dân hữu quan.
Ngược lại, lý giải về hậu quả có thể rất coi trọng việc làm tròn hoặc vi phạm các quyền tự do cá nhân (và thậm chí có thể đặc biệt ưu đãi các quyền tự do đó) mà không quên các điểu khác, kể cả tác động thực tế của các thủ tục đối với các quyền tự do thiết yếu mà nhân dân có. Việc phớt lờ các hậu quả nói chung, kể cả các quyền tự do mà nhân dân nhận được- hoặc không nhận được- để thực thi, khó có thể là một cơ sở xác đáng cho một hệ thếng đánh giá có thể chấp nhận được.
Về mặt cơ sở thông tin, học thuyết “tự do ý chí” là một cách tiếp cận quá hạn chế. Không những nó phớt lờ các biến số mà các học thuyết hữu ích và phúc lợi rất coi trọng, mà còn sao nhãng các quyền tự do cơ bản nhất mà chúng ta có lý đo để trân trọng và đòi hỏi. Thậm chí dù sự tự do được cung cấp một quy chế đặc biệt thì cũng sẽ rất vồ lý nếu đòi hỏi rằng nó phải có một ưu tiên tuyệt đối và khắc nghiệt như các học thuyết “tự do ý chí” đã yêu cầu. Chúng ta cần có một cơ sở thông tin rộng lớn hơn về công bằng.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét