Người bị đâm là Kader Mia, một người Hồi giáo làm công nhật đến làm việc tại nhà một người láng giềng với số tiền công ít ỏi, và anh ta đã bị bọn côn đổ cuồng tín đâm ở ngoài đường phố thuộc một khu vực có đông người Ấn Độ giáo sinh sống. Tôi lấy nước cho anh ta uống đồng thời kêu những người lớn tuổi trong nhà ra giúp, và ít phút sau, anh ta được bố tôi đưa vào bệnh viện.
Trong khi tôi cho Kader Mia uống nước, anh ta khổng ngớt kể với tôi rằng vợ anh ta đã khuyên chồng không nên đến các vùng thù địch vào thời kỳ rối ren này. Nhưng anh ta buộc phải đi kiếm việc làm và kiếm chút ít thu nhập vì gia đình anh ta không còn gì để ăn. Sau đó, anh ta đã chết tại bệnh viện. Như vậy, hậu quả của sự không tự do về kinh tế của Kader Mia là cái chết.
Sự việc này khiến tôi rất đau lòng. Nhiều năm sau, nó khiến tôi phải suy nghĩ sâu xa về gánh nặng ghê gớm của những bản sắc được định nghĩa một cách hạn hẹp, kể cả những bản sắc dựa vững chắc trên các cộng đồng và các nhóm (tôi sẽ có dịp bàn thêm trong cuốn sách này). Nhưng ý nghĩa sát sườn hơn ở đây là điều đó cho thấy rõ sự không tự do về kinh tế, dưới hình thức nghèo khổ quá mức, có thể biến con người thành một con mồi bất lực trước sự vi phạm các loại quyền tự do khác. Kader Mia không cần phải đến một vùng thù địch để tìm chút ít thu nhập trong thời kỳ rối ren đó, nếu gia đình anh có khả năng sống qua ngày được. Không tự do kinh tế có thể gây ra không tự do xã hội, cũng như không tự do xã hội hoặc chính trị cũng có thể gây ra không tự do kinh tế.




0 nhận xét:
Đăng nhận xét