Như được lập luận ở đây, sự phát triển có thể được coi là một quả trình mở rộng các quyền tự do thực sự mà người dân được hưởng. Việc tập trung vào các quyền tự do của con người là tương phản với những quan điểm hạn hẹp hơn về sự phát triển, chẳng hạn như định nghĩa phát triển là tăng trưởng tổng sản phẩm quốc dân (GNP), hoặc tăng thu nhập cá nhân, hoặc công nghiệp hoá, hoặc tiến bộ công nghệ, hoặc là hiện đại hoá xã hội.
Tất nhiên, tăng trưởng GNP hoặc thu nhập cá nhân có thể có ý nghĩa hết sức quan trọng với vai trò là phương tiện để mở rộng các quyền tự do mà các thành viên của xã hội được hưởng. Song các quyền tự do cũng phụ thuộc vào những nhân tố quyết định khác, chẳng hạn như các sắp xếp về xã hội và kinh tế (thí dụ, các cơ sở giáo dục và y tế) và các quyền chính trị và dân sự (thí dụ, quyền tự do tham gia vào các cuộc thảo luận và xem xét). Cũng như vậy, công nghiệp hoá hoặc tiến bộ công nghệ hoặc hiện đại hoá xã hội có thể đóng góp quan trọng vào việc mở rộng quyền tự do của con người, nhưng tự do còn phụ thuộc vào những ảnh hưởng khác nữa.
Nếu quyền tự do là điều mà sự phát, triển thúc đẩy, thì có một sự tranh luận lớn về việc nên tập trung vào mục tiêu hàng đầu đó, chứ không phải một số phương tiện cụ thể, hay tập trung vào một danh sách công cụ được lựa chọn đặc biệt nào đó. Việc nhìn nhận sự phát triển theo nghĩa mở rộng các quyền tự do thiết yếu sẽ dẫn dắt sự chú ý tới các mục đích làm cho phát triển trở nên quan- trọng, chứ không chỉ đơn thuần chú ý đến một số trong nhiều phương tiện có vai trò nổi bật trong quá trình phát triển.
Đọc thêm tại : http://blogtimhieukinhte.blogspot.com/2015/06/qua-trinh-viet-cuon-sach-phat-trien-la.html




0 nhận xét:
Đăng nhận xét